Giáo viên mầm non hợp đồng - nhiều khó khăn chưa được giải quyết ở Thiệu Vân
Trong những năm qua, cùng với sự phát triển của các cấp học trong hệ thống giáo dục, giáo dục mầm non cũng đạt được những thành tựu quan trọng. Tuy nhiên, đến nay, đời sống của giáo viên mầm non nói chung, giáo viên hợp đồng nói riêng vẫn đang còn gặp không ít khó khăn.
Giờ học múa của cô và trò Trường Mầm non xã Thiệu Vân (Thiệu Hóa).
    
    Trong chuyến công tác tại huyện miền núi Bá Thước, chúng tôi may mắn được tiếp xúc với gần 400 giáo viên  mầm non (GVMN) của các xã, thị trấn trong huyện, đang tập trung học các lớp bồi dưỡng  chuyên đề. Qua tìm hiểu, nhiều GVMN kể rất thật về đời sống thường nhật của họ. Cô Hà Thị Hạnh, người có thâm niên 16 năm dạy học ở Trường Mầm non xã Thiết Kế, tâm sự: “Làm GVMN chẳng khác nào nuôi con mọn, đi sớm về muộn, lo cho trẻ từ bữa ăn, giấc ngủ, dạy trẻ học, trẻ chơi... Nói tóm lại là bận bịu cả ngày. Vất vả, khó nhọc chúng tôi cũng có thể chịu được nếu như cuộc sống được bảo đảm. Nhưng, do tiền lương ít ỏi buộc  chúng tôi phải tranh thủ  thời gian để làm ruộng, nuôi lợn, kiếm thêm thu nhập. Tuy gọi là nghề phụ nhưng đang cho chúng tôi thu nhập chính, chứ trông vào mấy trăm  nghìn tiền lương thì làm sao sống được mà đi dạy”. Tương tự như cô Hạnh, cô Hà Thị Oanh, Phó Hiệu trưởng Trường Mầm non Thanh Sơn, huyện Bá Thước bộc bạch: “Thanh Sơn là một xã vùng sâu, vùng xa, đặc biệt khó khăn của huyện Bá Thước nên nhiều gia đình vẫn chưa quan tâm đến  việc cho trẻ đến trường. Vì vậy, hàng ngày,  không quản ngại vất vả các cô giáo đã phải qua hàng chục cây số để đến từng nhà vận động các gia đình cho các cháu đến trường. Dẫu biết là khó khăn, vất vả nhưng vì công việc, vì  lòng yêu nghề. Các cô vẫn cố gắng vượt qua”.
 
    Ở khu vực miền núi đã vậy, nhưng ở miền xuôi đời sống của đội ngũ GVMN cũng chẳng khấm khá hơn bao nhiêu.  Bà Nguyễn Thị Thường, Phó trưởng Phòng Giáo dục huyện Thiệu Hóa, cho biết: Hiện nay thu nhập của GVMN hợp đồng rất thấp, song công việc lại cực nhọc, trách nhiệm nặng nề. Thông thường thời gian làm việc kéo dài từ  8 đến 10 giờ/ngày. Ban ngày, ngoài giờ lên lớp, đêm về các cô ít được nghỉ ngơi, hoặc là  tranh thủ soạn giáo án, hoặc là làm đồ chơi mới cho trẻ. Đa số GVMN hiện nay  không yên tâm công tác cũng là điều dễ hiểu. Cô Lê Thị Lanh, giáo viên  Trường Mầm non xã Thiệu Vân (Thiệu Hóa), cho biết: “Tốt nghiệp Đại học Sư phạm ra trường, đi dạy đã được 4 năm, nhưng lương cũng chỉ được gần một triệu đồng, trừ tiền đóng bảo hiểm, các loại quỹ, hàng tháng chỉ đủ cho việc hiếu hỷ và xăng xe, tiền lo cho gia đình phải tính khoản khác”.
 
    Được biết, trên địa bàn tỉnh ta hiện có 652 trường mầm non, với 12.719 giáo viên, trong đó 7.022 giáo viên hợp đồng của tỉnh, gần 3 nghìn giáo viên là hợp đồng trường. Hiện tại, thu nhập của GVMN hợp đồng được lấy từ ba nguồn: ngân sách của tỉnh, thu học phí và hỗ trợ từ ngân sách địa phương. Nếu thực hiện đúng theo quy định ấy, thì thu nhập của GVMN cơ bản được bảo đảm. Song thực tế lại không như vậy. Đối với giáo viên miền xuôi, không phải tất cả các trường mầm non đều thu đủ học phí. Hơn nữa, số tiền học phí thu được không chỉ để trả lương cho giáo viên mà phải trích ra để mua sắm đồ dùng dạy học, xây dựng, sửa chữa cơ sở vật chất... Đối với miền núi, hai nguồn thu từ học phí và hỗ trợ của địa phương lại càng không thể thực hiện được, do điều kiện kinh tế - xã hội chậm phát triển, đời sống nhân dân còn không ít khó khăn. Chẳng hạn như huyện miền núi Bá Thước có 24 trường, nhưng chỉ duy nhất trường mầm non thị trấn là thu được học phí. Một số xã khác đã triển khai thực hiện, nhưng cũng chỉ được một thời gian ngắn.
 
    Thu nhập chính của GVMN hợp đồng miền núi hiện nay chủ yếu chỉ là từ nguồn hỗ trợ của tỉnh, theo Quy định 2480/2007/QĐ-UBND là 880.000 đồng/người/tháng đối với  giáo viên, còn  miền xuôi là trên 1 triệu đồng (do được hưởng từ 3 nguồn). Tuy nhiên, đa số giáo viên miền xuôi đều không thể nhận được như vậy do nhiều địa phương không có nguồn ngân sách để hỗ trợ. Nếu trừ các khoản đóng góp như bảo hiểm, đoàn phí, đảng  phí thì số  còn lại là rất thấp.
 
    Giáo viên  hợp đồng của tỉnh thu nhập còn vậy, giáo viên là hợp đồng của trường lại càng khó khăn hơn, do họ  không được hỗ trợ của Nhà nước, bởi Quy định 2480 chỉ dành cho giáo viên hợp đồng trong định biên. Chính vì thế, không còn cách nào khác là họ phải trông chờ vào nguồn hỗ trợ của xã và nhà trường khoảng 150 đến 200.000 đồng/tháng. Nếu xã và trường khó khăn xem như làm “cho vui” và họ  vẫn làm và làm nhiệt tình bởi đơn giản vì họ muốn có công việc hoặc chờ đợi vào cơ chế tuyển dụng của Nhà nước.
 
     Trao đổi với chúng tôi, bà Cao Thị Thái, Trưởng phòng Giáo dục mầm non (Sở Giáo dục và Đào tạo), cho biết: Vấn đề chi trả tiền lương hợp đồng cho GVMN hiện nay còn nhiều bất cập. Giáo viên được đào tạo cơ bản và giáo viên mới qua sơ cấp đều có mức tương đương nhau. Nếu làm phép so sánh giữa giáo viên trong biên chế và giáo viên hợp đồng, cho thấy nếu giáo viên biên chế được hưởng theo ngạch bậc quy định của Nhà nước, được nâng lương theo định kỳ và hưởng phụ cấp khu vực, mỗi tháng có mức thu nhập vài ba triệu đồng trở lên thì giáo viên hợp đồng chỉ bằng 1/10 số đó. Rõ ràng, sự chênh lệch là rất lớn, trong khi thời gian, công suất làm việc,  số lượng công việc như nhau.
 
     Cũng theo bà Thái, trong những năm qua, tỉnh ta đã có nhiều chính sách ưu tiên đến đội ngũ GVMN hợp đồng;  nhiều địa phương làm tốt công tác xã hội hóa giáo dục nên đời sống của một bộ phận đỡ khó khăn. Tuy nhiên, cũng chỉ đáp ứng được một phần rất nhỏ. Nên chăng thời gian tới, cấp thẩm quyền nên xem xét  bố trí định biên cho đối tượng là GVMN đã được đào tạo chính quy theo Quyết định 161 của Thủ tướng Chính phủ, giúp họ có thêm  thu nhập, để họ có thể dành nhiều tâm huyết trong việc giảng dạy, không phải quá lo đến chuyện “cơm áo gạo tiền”.
 
(baothanhhoa.vn)
Người đăng: hoa bovai
Bài vết cùng chủ đề
Quảng cáo