Tạm biệt - Kì cuối: Tạm biệt (31/5/2010)
Trong 1 phút đồng hồ, 6 cặp mắt nhìn nhau với đầy vẻ ngạc nhiên, sững sờ. Xen lẫn trong đó có sự xót xa, một chút bực tức, và một chút đau lòng... Trong số 6 người, người đầu tiên có phản ứng là Guitar.
Trong 1 phút đồng hồ, 6 cặp mắt nhìn nhau với đầy vẻ ngạc nhiên, sững sờ. Xen lẫn trong đó có sự xót xa, một chút bực tức, và một chút đau lòng... Trong số 6 người, người đầu tiên có phản ứng là Guitar.
Tạm biệt - Kì 4: 6 mặt một lời (27/5/2010)
Mặc dù vẫn hiểu rằng "không thử sẽ không biết", nhưng những lời Vân định nói như đột nhiên bị nghẹn trong cổ họng, vì nó sợ khi nó nói xong, khoảng cách giữa nó và Piano sẽ xa hơn, sẽ không bao giờ gần lại được.
Tạm biệt: Kì 3 - Không thử sẽ không biết (27/5/2010)
Vân chợt nhớ đến chuyện có lần bố mẹ nó dọa sẽ gửi nó đến nhà người họ hàng xa ở Úc, và nó đã hét vào mặt bố mẹ nó rằng như thế có khi còn sung sướng hạnh phúc hơn ở trong cái nhà này, suốt ngày bị kìm hãm. Nhưng Vân chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày bố mẹ bỏ rơi nó, mặc kệ nó, mệt mỏi vì nó đến độ muốn “vứt” nó đi như thế này.
Mùa lá rơi (24/5/2010)
Mẹ bảo tôi: “Mày hãy bước ra khỏi cánh cửa này rồi đi đâu cũng được, mày không phải con tao”. Tôi bước ra khỏi căn nhà yêu dấu vào một chiều thu. Trên con đường rời xa phố núi, những cành bàng chỏng chơ trút chiếc lá cuối cùng.
Anh yêu em (24/5/2010)
Tôi và nàng quen nhau từ mùa thi năm ngoái, khi những cánh hoa phượng đỏ cháy hết mình nhẹ nhàng rơi theo chiều gió và tiếng ve kêu râm ran suốt những trưa hè trên những ngọn cây.
Tạm biệt - Kì 2: Anh bạn gia sư (24/5/2010)
Trước mặt Violin là Guitar, cái con người giỏi tất cả mà cô bé gặp hôm đến trung tâm gia sư ấy. Điều kì lạ là chẳng hiểu sao Vân lại có phản ứng quyết liệt vậy, xem chừng anh chàng này đâu có đến nỗi nào...
Tạm biệt - Kì 1: Chị và em gái (20/5/2010)
Chị nó là một đứa con hoàn hảo - biết nghe lời, học hành giỏi giang, lại còn biết đánh đàn violin rất hay nữa. Còn nó là một đứa con kém cỏi. Trí tuệ thì hạn chế, hay cãi lại bố mẹ, tài cán thì chẳng có gì cả...
Truyền thuyết sakura (19/5/2010)
Ngày xưa, đất nước Nhật chưa có sakura. Cạnh núi Phú Sĩ có một em bé, khi mới sinh ra đã rất khôi ngô, tuấn tú. Một đạo sĩ ghé thăm thấy vậy tặng gia đình một thanh sắt dặn rằng khi đứa bé 14 tuổi hãy trao cho nó.
"Con yêu mẹ nhiều lắm" (19/5/2010)
“Mẹ ơi, có phải bàn tay gầy gầy xương xương này đã cho con cuộc đời? Có phải gò má cao cao kia cho con hạnh phúc? Mẹ ơi, có phải khuôn mặt rám nắng chứa nụ cười thân thương ấy cho con tình thương..."
Nếu anh không yêu em (11/5/2010)
Nếu anh không yêu em thì chắc chắn sẽ là một người khác yêu em. Nhưng có lẽ người ấy sẽ chẳng chịu đựng nổi những cơn giận hờn vô lý trẻ con của em, sẽ chẳng chiều theo những sở thích đôi khi rất trẻ con và cũng chẳng cùng em đi ăn hàng, chụp ảnh... những điều mà trước đây không có trong từ điển sở thích của họ.
Bài viết tiêu biểu
Bài viết xem nhiều nhất
Bài viết mới nhất
- Vòng 12 V-League 2011: Thanh Hóa lên vị trí thứ 5
- Phát triển KT-XH miền Tây Thanh Hóa - những kết quả bước đầu
- Những câu hỏi phỏng vấn oái oăm tại Facebook, Google…
- Nguyễn Văn Đệ : “Chủ hộ” ngôi nhà Hợp Lực
- Hướng dẫn sử dụng Photoshop CS5 - Phần 6: Nghệ thuật số
- Top 15 công cụ miễn phí cho Windows
- Hướng dẫn cài đặt Cherokee với PHP5 và MySQL hỗ trợ trên Ubuntu 10.10
- Lỗi khởi động máy tính khi cập nhật chương trình chống virus AVG








