Nhưng rồi bỏ qua tất cả những sự khác biệt đó, những đứa trẻ cũng làm quen với nhau. Hai người học cùng trường, tan học luôn đi về cùng một con đường. Minh hay ba hoa kể cho Linh Chi nghe những chuyện ở lớp còn Linh Chi chỉ im lặng. Cô không thích con trai mà nói nhiều như thế. Hai năm cứ thế trôi qua, những người bạn cùng trường tự cho họ là một đôi trời sinh. Cha mẹ hai bên nghĩ thầm hai đứa trẻ sẽ kết duyên khi lớn lên. Thế nhưng tháng ngày đó anh bên cô vô tư chẳng nghĩ suy về tương lai, còn cô, âm thầm ghi nhớ trong tim nụ cười và khuôn mặt rạng rỡ của anh. Tuy luôn thành kiến với Minh nhưng ngày cuối cùng trước khi đi du học, Linh Chi đã buột miệng hỏi Minh: “Anh có yêu em không?”. Minh đã chẳng đắn đo mà nói: “Có chứ, anh yêu Linh Chi rất nhiều”. Họ không nói thêm lời nào nữa. Ngày ấy cô 16 còn anh mới bước vào tuổi 16. Linh Chi nghĩ, tình bạn , tình yêu của hai người giống như gió thoảng. Xa nhau rồi thì sẽ quên nhau thôi. Người ta thường nói khoảng cách làm cho tình cảm nhạt nhòa đi. Nhưng trong trường hợp của Linh Chi và Minh thì có lẽ là ngược lại. Khoảng cách của mười tám giờ bay và sáu tiếng lệch múi giờ đã làm tình bạn của hai người thêm sâu đậm. Họ chat với nhau thường xuyên hơn sau khi Linh Chi đi du học. Cô kể cho anh nghe những khó khăn nơi xứ người, anh kể cho cô chuyện trong khu phố, chuyện anh đi thi thế nào. Và rồi khi bố mẹ Minh chia tay nhau, Linh Chi thấy trái tim mình cũng buồn bã theo anh. Lúc này cô mới hơi nhận ra những tình cảm khác lạ của mình dành cho chàng hàng xóm. Những mùa hè gặp nhau, rồi lại xa nhau, Linh Chi chứng kiến sự lớn lên của Minh. Hình như những nỗi buồn sẽ làm con người ta trưởng thành hơn. Anh chững chạc và điềm đạm hơn sau chuyện của gia đình. Linh Chi bắt đầu thấy bóng dáng của một người con trai có thể làm điểm tựa cho cô. Linh Chi lặng thầm giấu tình cảm của mình. Cô định sẽ chờ tới ngày hai người thực sự trưởng thành, ngày đó anh sẽ yêu cô. “Lúc bé anh vô tư nắm tay em cười đùa. Khi anh lớn rồi bàn tay anh có còn chỗ cho em?” Linh Chi đứng tựa đầu vào tấm rèm cửa. Cô nhìn thấy Julie và Minh đi cùng nhau dưới sân. Hôm nay anh không tiễn Julie ra tàu điện ngầm mà cùng đi về tận nhà. Họ trông thật đẹp đôi. Julie là cô gái tốt, cô ấy xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Julie luôn mơ về một tình yêu giống như trong những câu chuyện tiểu thuyết. Minh là người có thể mang tới cho Julie một tình yêu như thế . Còn Linh Chi, cô cũng có thể làm anh hạnh phúc. Giá mà có một kết thúc có hậu cho cả ba người. “Cậu vẫn chưa nói chuyện với Linh Chi à ?” Phong vừa ném chai coke về phía Minh vừa hỏi gấp gáp. Minh bật nắm chai coke tu một hơi rồi nói: “Hôm nay mình đưa Julie về tận nhà. Mình định sẽ gặp Linh Chi nhưng sợ Julie hiểu lầm. Phong ngồi phịch xuống ghế, nhướn mày hỏi Minh: “Hiểu lầm? Mối quan hệ của cậu và Linh Chi. Phải hiểu thế nào thì mới là đúng đây?” Minh ghét cái thái độ cao ngạo của Phong. Phong là bạn cùng phòng của Minh, họ bằng tuổi nhau nhưng Phong học ngành Chính Trị còn Minh học Kinh Tế. Tuy có nhiều sở thích giống nhau nhưng Phong có nhiều tật xấu Minh không ưa chút nào. Trong mắt Minh , Phong là một công tử nhà giàu đi du học vì sợ trượt đại học. Lúc nào cũng làm ra vẻ hiểu chuyện rồi đánh giá người khác theo con mắt cực kì chủ quan. “Mình không hiểu sao Linh Chi lại hành động trẻ con như thế. Nếu cô ấy không nói với Julie mình là người yêu cô ấy thì mình đâu có khó xử thế này ?. Mình chỉ muốn duy trì tình bạn với cả hai người đó. Chẳng lẽ không được sao?” Phong đưa tay lật giở quyển tạp chí trên bàn, miệng cười khẩy: “Tất cả các ngày lễ trong năm cậu đều gửi quà cho Linh Chi. Cậu một mình chờ Julie dưới tuyết ba tiếng liền. Cậu phát ra một đống tín hiệu như vậy rồi lại mong người ta chỉ coi cậu là bạn à?” Minh rất muốn nổi cáu với Phong, rất muốn cho cậu ta ăn một cú đấm . Nhưng Minh biết mình không thể làm được. Sự tham lam và không dứt khoát của Minh đang khiến tình bạn của hai cô gái đứng trước bờ vực tan vỡ. Minh còn nhớ rõ mình đã nói với Linh Chi là yêu cô từ sáu năm trước. Anh cũng biết khi nói ra điều đó anh hoàn toàn nghiêm túc. Đó không phải là cảm xúc bộc phát. Đó là cảm xúc thật. Nhưng cảm xúc có thể thay đổi hay không ? Minh vẫn tin ở tình cảm giữa anh và Linh Chi cho tớNgười đăng: hoa bovai

- Cầu vồng Hà Nội Kì 2 - Không cần phải bình thường (5/10/2010)
- Cầu vồng Hà Nội Kì 1 - Mùa đông ở Paris (5/10/2010)
- Nhật kí Đánh cược số phận Kì cuối: "Ngày hôm nay, tôi chính thức trở thành bạn gái của anh” (30/9/2010)
- Quy luật đầu tiên Kì 3: Yêu thương là trao tặng (29/9/2010)
- Quy luật đầu tiên Kì 1: Thế giới quay vòng (29/9/2010)
- Nhật kí đánh cược số phận Kì 2 - Khóc vì thói quen (26/9/2010)
- Nhật kí Đánh cược số phận Kì 1 - "Gã trai Tây" (21/9/2010)
- Như là cơn gió (13/9/2010)
- Truyện Bến thiên đường Kì 5 - Bến Thiên Đường (6/9/2010)
- Truyện Bến thiên đường Kì 4 - Có lẽ nào anh quên em? (6/9/2010)
- Vòng 12 V-League 2011: Thanh Hóa lên vị trí thứ 5
- Phát triển KT-XH miền Tây Thanh Hóa - những kết quả bước đầu
- Những câu hỏi phỏng vấn oái oăm tại Facebook, Google…
- Nguyễn Văn Đệ : “Chủ hộ” ngôi nhà Hợp Lực
- Hướng dẫn sử dụng Photoshop CS5 - Phần 6: Nghệ thuật số
- Top 15 công cụ miễn phí cho Windows
- Hướng dẫn cài đặt Cherokee với PHP5 và MySQL hỗ trợ trên Ubuntu 10.10
- Lỗi khởi động máy tính khi cập nhật chương trình chống virus AVG







