"Con yêu mẹ nhiều lắm"
“Mẹ ơi, có phải bàn tay gầy gầy xương xương này đã cho con cuộc đời? Có phải gò má cao cao kia cho con hạnh phúc? Mẹ ơi, có phải khuôn mặt rám nắng chứa nụ cười thân thương ấy cho con tình thương..."

“Mẹ ơi, có phải bàn tay gầy gầy xương xương này đã cho con cuộc đời? Có phải gò má cao cao kia cho con hạnh phúc? Mẹ ơi, có phải khuôn mặt rám nắng chứa nụ cười thân thương ấy cho con tình thương..."

    Hôm ấy, tôi học khuya. Mẹ đi ngủ trước. Trước khi đi ngủ, mẹ dặn tôi: “Con học nhanh lên rồi đi ngủ, mai phải đi học sớm đấy!”. Đó là câu mẹ thường nói với tôi trước khi đi ngủ. Mẹ tôi bảo: “Mẹ sẽ dặn con mãi như thế cho đến khi nào con tốt nghiệp đại học mới thôi!”

Mẹ đã ngủ. Mẹ vẫn ngủ như mọi ngày, nhưng sao hôm nay khác quá. Tôi thẫn thờ ngắm mẹ. Chưa bao giờ tôi nhìn mẹ kĩ như hôm nay. Tôi chợt nhận ra một điều mà trước giờ tôi không hề thấy. Ở mẹ, toát lên một nét đẹp lạ kì- một nét đẹp không phô trương, một nét đẹp không vương giả, giàu sang, một nét đẹp không son phấn cầu kì mà là một nét đẹp tần tảo, sớm khuya làm lụng của người phụ nữ lao động chân tay. Tôi ngắm bàn tay mẹ, nụ cười mẹ, gò má mẹ, khuôn mặt mẹ, đôi mắt đang lim dim ngủ và mái đầu điểm trắng. Mẹ ơi, con muốn nói với mẹ thật nhiều, con muốn nói với mẹ rằng: “Con yêu mẹ nhiều lắm”. Con yêu đôi bàn tay mẹ, con yêu nụ cười mẹ, yêu gò má mẹ, ánh mắt mẹ, mái đầu mẹ. Con thầm hỏi: “Mẹ ơi, có phải bàn tay gầy gầy xương xương này đã cho con cuộc đời? Có phải gò má cao cao kia cho con hạnh phúc? Mẹ ơi, có phải khuôn mặt rám nắng chứa nụ cười thân thương ấy cho con tình thương và để rồi con biết yêu thương mọi người? Mẹ ơi, có phải mái đầu dần bạc theo thời gian của mẹ đã trao cho con tâm hồn, cho con sức sống, cho con thấu rõ nỗi vất vả của bao người dân lao động, cho con biết trân trọng từng khoảnh khắc thời gian đã qua và biết đón chào tương lai mới?”.

Mẹ nhỉ, thấm thoắt thời gian dần trôi. Giờ đây, con đã là một cô bé học sinh lớp mười hai rồi đấy. Con nhớ mỗi lần con mang bài kiểm tra điểm tốt về nhà, mẹ cười thật tươi và khen con. Con cũng không quên những lần mang bài kiểm tra điểm kém về nhà, mẹ không nói gì nhưng con biết mẹ buồn lắm. Con nhớ như in lần con mang bản kiểm điểm cho mẹ kí, mẹ đã mắng con, con rất hối hận và khóc mãi cho đến khuya, mẹ mới kí cho con.

Trở về với thực tại, con biết mình phải làm gì. Con cảm ơn mẹ đã sinh ra con, cảm ơn mẹ đã giữ cho con tuổi thơ bé bỏng. Cảm ơn mẹ đã cho con ăn, cho con mặc. Cảm ơn mẹ đã cho con đi học, cảm ơn mẹ đã cho con giấc ngủ. Con cảm ơn mẹ đã cho con gửi gắm tâm hồn mình. Con cảm ơn mẹ đã nuôi dưỡng ước mơ và trí tuệ của con.              

Con sẽ học hành thật chăm để không làm mẹ buồn lòng. Con sẽ ngoan phải không mẹ? Cháu sẽ hiếu thảo, bà nhỉ? Con không biết được, phải nhờ vào thời gian, nhờ vào chính mình, có đúng không mẹ?

Mẹ ơi con hãnh diện và tự hào về mẹ. Con muốn nói với mẹ: “Con yêu mẹ nhiều lắm!”…

(zing.vn)

Người đăng: hoa bovai
Bài vết cùng chủ đề
Quảng cáo